Hẹn Thắng ở quán trà đá vỉa hè. Anh đến vác theo một chiếc laptop bám đầy bụi vì căn nhà anh ở đang phải sửa chữa để đón Tết Canh Dần. Thắng hào hứng mở những tệp ảnh cho tôi “mở mang đầu óc” về hoạt hình 3D – công việc mà anh đang dồn tâm dồn sức để thực hiện – cũng là một lĩnh vực đang nằm trong diện “bỏ ngỏ” của giới đầu tư.
Những “đứa con” được ra đời trên laptop
Ánh mắt nâu của anh rạng ngời mỗi lần giới thiệu về
một khái niệm mới, một kiến thức mới. Cách dựng hình khối để làm nên
một nhân vật, cách điều chỉnh động tác, tư thế, dáng điệu của chúng
trên phần mềm trình diễn. Tôi khá ngạc nhiên khi biết đa số công việc
anh đều thực hiện trên máy tính xách tay chứ không phải một bộ máy bàn
“siêu khủng” – như vẫn luôn hình dung từ các nhà sản xuất phim hoạt
hình.
Thắng tốt nghiệp khóa 31 ngành Thiết
kế Đồ họa trường Đại học Mỹ thuật Công nghiệp (2003). Khi ấy, ngành sản
xuất phim hoạt hình 3D của Việt Nam chưa có tiềm năng nào rõ rệt. Việc
anh chọn đây chính là lĩnh vực để phát triển sự nghiệp của mình, lúc ấy
– quả là một quyết định táo bạo.
Trái
ngành, nhưng yêu nghề - anh mất gần năm năm trời để tự mày mò trong 5
phần mềm biểu diễn 3D chuyên dụng, và dừng lại ở Maya vì “hợp chất”
nhất. Gần bốn năm làm việc cho những công ty và dự án về sản xuất phim
hoạt hình – “thành phẩm” đưa ra không được như mong muốn, nhưng Thắng
đã rút ra cho mình nhiều bài học giá trị. Nhờ thế, anh mở Biqit Studio
– nơi anh có thể thỏa sức sáng tạo và thể hiện tài năng của mình, cũng
là đứa con “mang nặng đẻ đau” của anh, để cộng đồng nhìn vào và công
nhận những nỗ lực của chàng trai sinh năm 1980.
Cha đẻ của “Hiệp Sĩ Rồng”
Tôi
nhớ mỗi lần check hòm thư của ấn phẩm Thiên Thần Nhỏ, luôn có những
email xin làm quen với “anh họa sĩ” tài ba làm nên bộ truyện “Hiệp sĩ
Rồng” cùng “Buzz xinh và các bạn”. Bao giờ cũng vậy, sản phẩm của anh
luôn được đông đảo tween yêu thích. Vì nhân vật dễ thương, vì cốt
truyện dễ gần, dí dỏm, hoặc cũng có thể vì một “chất” đặc trưng rất
“Bùi Quốc Thắng”.
Thắng nhận ra rằng điểm
còn xem nhẹ của những người làm hoạt hình là nội dung. Người làm hoạt
hình thường tập trung xem kỹ thuật của bộ phim chứ ít để ý đến nội dung
– điểm gây ấn tượng nhiều hơn trong lòng khán giả, đặc biệt với đối
tượng thiếu nhi. Những bộ phim hoạt hình lớn trên thế giới còn cuốn hút
cả khán giả người lớn vì luôn có kèm một thông điệp ý nghĩa.
Thắng
đã khôn ngoan làm một cuộc “thám thính” trên chính đối tượng trẻ em qua
bộ truyện “Hiệp sĩ Rồng”. Bộ truyện thành công và nhận được nhiều sự
ủng hộ tích cực từ bạn đọc, anh có thêm tinh thần và hứng khởi để bắt
tay vào một dự án dài hơi và “khoai” hơn: dựng phim “Hiệp sĩ Rồng” 3D
từ kịch bản đã có.
Lụi cụi mất một năm ròng
để hoàn thành bộ phim. Có những ngày anh vẽ từ 8 giờ sáng hôm trước đến
1,2 giờ sáng hôm sau không ngưng tay. Thắng hy vọng có thể đưa bộ phim
“Hiệp sĩ Rồng” 3D hoàn chỉnh ra rạp. Nếu được như vậy thì đó sẽ là một
bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của anh. Và đó cũng là một món quà anh
dành cho gia đình, sau bao năm lăn lộn với nghề hoạt hình.
Ngoài
phim và nhân vật 3D, anh cũng dựng cả phim hoạt hình 2D, vẽ tay hay làm
các stop-motion với đất nặn, cắt giấy. Bộ phim tiêu biểu Hai nửa trái
tim được chính tác giả dựng khối bằng đất nặn, bẻ từng cánh chim chuyển
động, chụp từng bức hình và ghép lại với nhau. Là một bộ phim thử
nghiệm nên ít ai biết rằng lúc đầu anh còn dùng... webcam để chụp nháp.
Dù thế, hiệu quả sáng tạo của phim vẫn thật tuyệt vời!
Câu
chuyện mùa đông là một bộ phim khác, được Thắng dựng từ 5.000 khung
hình. Thắng kể, làm nghề này là phải tính toán cẩn thận, đến từng phần
trăm giây một. Chứ chỉ cần một cảnh làm hỏng là phải làm lại cả đúp
hoạt cảnh, đến lúc ấy thì công sức vài ngày cũng có thể thành con số 0
trong tích tắc.
Đam mê nhưng chờ thời cơ “cất cánh”
Vấp
phải những khó khăn “tất lẽ dĩ ngẫu” của ngành hoạt hình, hơn ai khác
Thắng hiểu được tình hình thực tế trong quy trình sản xuất phim hoạt
hình Việt Nam. Chưa được đầu tư thích đáng về mặt nhân lực, kỹ thuật
chuyên môn và máy móc chuyên dụng – là những điều khiến phim hoạt hình
tại Việt Nam chưa nổi bật được lên.
Đơn cử
như siêu phẩm “Up” (tên tiếng Việt là “Vút bay”) của hãng Pixar. Để
thực hiện bộ phim này, Pixar đã thực hiện trong ròng rã 3 năm trời với
con số nhân lực thuộc dạng “khủng”: hơn 300 người.
Trong
khi ở “Up”, bạn có thể nhìn thấy cử động của từng sợi tóc đung đưa, thì
để tiết kiệm chi phí đầu tư cả tiền bạc và sức lực, những nhà làm phim
Việt Nam mới chỉ dám làm chuyển động theo hướng của từng... cụm tóc.
Với điều kiện kỹ thuật còn hạn chế, ngay cả việc đăng xuất ảnh từ thiết
kế 3D cũng là một vấn đề lớn. Thắng kể, có khi anh phải bỏ mặc máy chạy
và... đi chơi giết thời gian đăng xuất để chờ kết quả.
Thắng
tin là có thể sống được bằng nghề làm hoạt hình ở Việt Nam khi sản phẩm
mình làm ra thực sự chuyên nghiệp, cạnh tranh được với sản phẩm quốc
tế. Và thậm chí có thể làm giàu bằng hoạt hình nếu mình đi đúng hướng.
Niềm
tin ấy khiến anh chàng Bùi Quốc Thắng, với dáng vóc nhỏ bé, vẫn ngày
đêm cặm cụi bên máy tính, với những khối hình nhân vật đầy sắc
màu...Một niềm tin đáng được đền đáp xứng đáng. Một niềm đam mê khác
biệt đáng trân trọng từ một người như Thắng!